2:10 AM on May. 24, 2008
Ngày chia tay ấy ko đáng buồn sao . Tôi đã chẳng thể khóc khi nhìn các bạn nữ trong lớp lần lượt ôm lấy nhau ,các bạn của tôi ko muốn rời xa ngôi trường này . Có lẽ khoảng thời gian 3 năm cấp 3 là quá ngắn so vs 4 năm của cấp 2 . Tình bạn tôi nghĩ cũng ko sâu sắc . Nhưng họ thực sự đã khóc .
Bởi vì thời gian ko phải là tất cả phải ko? Những phút giây cuối cùng đc ở bên nhau quan trọng hơn bất cứ thứ j` khác bạn đã trải qua . Chẳng còn ghét đc ai nữa . Tôi của ngày hôm ấy đã cảm thấy các bạn học lớp tôi đáng yêu và đáng nhớ đến thế nào . Vài người mà tôi ghét ấy , cũng vẫn cho tôi cảm giác muốn đc ôm lấy họ và nói 1 lời xin lỗi " Tớ đã ghét bạn lắm " ...
Hì , tôi là 1 đứa mít ướt . Ko dám khóc... vì đã quen khi nhìn thấy người khác làm điều đó thay mình , thì mình thôi đừng làm như thế nữa . Nhìn 1 ai đó khóc trước mặt , tôi như bị đông cứng lại vậy .Cái tính kì quái đó bắt nguồn từ những chuyện như thế này ...
"Chẳng ai hiểu đc tôi 1 cách thực sự . Chẳng ai chú ý đến tôi vì sao đang đi học = xe đạp lại chuyển sang đi bộ rồi cuối năm mẹ đèo đi đón về .
Nếu là bạn thân của tôi , bạn sẽ hỏi thăm tôi chứ ? Tôi sẽ nói lí do tại sao...
Bởi vì khi tôi ở trên lớp , có những lúc tôi khóc mà chỉ có được 1,2 người xung quanh hỏi thăm . Bạn thân của tôi lúc đó ở đâu ?
Bởi vì khi tan học , đi từ lớp đến nhà để xe ,tôi đã luôn đi 1 mình mà ko có ai khác .Tôi ko quen như vậy chút nào . Nói là nhạy cảm cũng đúng thôi . 1 đứa bước chân đến trừơng để thoát khỏi ngôi nhà của nó đến gặp bạn bè , được học và chơi cùng mọi người , lúc này đây chẳng ai bên cạnh, ít nhiều rồi cũng sẽ nhận ra mình đang sống cô lập lắm .
Tôi đã quyết định đi bộ đến trừờng và đi bộ về . Để làm ji` ư? Sức khoẻ của tôi yếu mà , đi như thế ko lợi lộc cái điều ji` cả . Bố mẹ mắng , nhưng tôi vẫn ngoan cố . Bởi vì tôi sẽ được đi cùng các bạn của tôi về trên đường từ lớp ra khỏi cổng trường , và thi thoảng đc các bạn đèo về .Các bạn đó có Mai và Xíu của tôi . Có : Phương , Thành Trung , Thu Thuỷ , Hương Mai ... hay đèo tôi về :X
Lâu lâu tôi để ý thấy mình chỉ toàn chạy đến gọi chúng nó cùng về mà ko phải ngược lại . Tôi lại đòi mẹ đèo đến trường . Làm phiền mẹ nhiều nhưng chẳng dám nói lí do . Cứ để mẹ nghĩ vì con ốm yếu nên thôi thì đèo vậy , muốn nói vs mẹ rằng " Mẹ ah , ở lớp con ko còn vui đc nữa , ở nhà lại chẳng bao h hết buồn ".
Bây h tôi ko khóc trước mặt người khác được . Khó lắm . Hôm bế giảng đến nhà Mai gọi nó đi mà nó giận dỗi ở nhà.Call mãi 1 tiếng rưỡi ko được . Tôi khóc . Tại vì ngày cuối cùng tôi vs nó đã vẽ ra bao nhiêu dự định , mà chỉ vì 1 cái hẹn ko thực hiện , nó bỏ lại tôi 1 mình vs đám bạn tôi thực sự ko dựa vào được ."
***
Ngày chia tay tôi là đứa tung tăng chạy nhảy cho đến phút cuối . Là đứa được bác quay phim của trường lia máy nhiều nhất , từ lúc mấy ông bảo vệ đek cho vào cơ . Chắc tại trông mặt hoàn cảnh , lại nhí nhảnh như con điên , chẳng khóc chẳng buồn nên bác ý muốn ghi vào rồi gửi cho nhà thương điên . May quá lại ko cho bác ý địa chỉ :-ss...
Và tôi cũng là đứa rời khỏi trường trễ nhất . Tôi ở lại khi mọi người đã về hết . Ngắm nghía lần cuối cảnh vắng lặng nơi tôi đã viết trung bình 7 bản kiểm điểm mỗi học kì . Nơi mà tôi coi như nhà thay cho gia đình tôi đang sống . Khung cảnh tĩnh lặng chỉ còn tiếng bác bảo vệ chu mỏ lên mắng vốn " Ts chúng mày lùa mãi ko về à ?" rồi là " Chụp ảnh mãi chưa chán hả con ?" .Huhu mất hết cả nửa mm lãng mạn hiếm có về trường ." Thui nhé PHT , bye bye mi rồi . Đỗ đc ĐH thì ta sẽ về thôi =))"
Lớp tôi khủng khiếp vs tụi
MĐF ( Mít-đọt-family ) . Trong đó có
Bố tôi : Phan Tôm ,
Chồng tôi : Mr Cò ,
Anh họ tôi : Huy Rùa ( mẹ , dính vs nó từ hồi mẫu giáo đi học chưa biết chùi đít mới ghê )
,
Bạn thân tôi:
Kiên Nhím ( hay còn gọi là anh iêu _ từ khi Vợ 2 Thanh Thu của tôi lấy nó thì tôi hết Anh iêu nữa )
,đứa
Bạn mà tôi từng thick ( xong rồi nhận ra đéo hợp nhau tí nào ) :
Khánh Mèo .Đám này nghịch như 1 lũ quỉ , đầu sò bao nhiêu trò trong lớp , là đối tượng tình nghi số 1 các vụ gây rối đối vs các thầy cô . Chúng nó cũng là những đứa ga-lăng nhất , đáng yêu và vui tính nhất đối với lớp tôi . Chà , chia tay thì khỏi nói ,ngoài học sinh , cả trường và các thầy cô ko ai quên được chúng nó . Cái tên Kiên đã đi vào lịch sử của trường như 1 đứa bất trị nhất trừờng mà của lớp
A1 . Chẳng ai tin đc nhỉ :))
Trong bọn con trai có
Bảo Trung _anh 2 của tôi , sở trường hát nhạc vàng nhạc đỏ , dân ca , cải lương :X. Anh Trung vẽ đẹp vãi bún , nói chuyện giàu kinh nghiệm , nhưng rốt cuộc vẫn là 1
ông cụ non .
***
Con gái lớp tôi đc cái hiểu nhanh , học cái ji` cũng nhanh , để ko thua kém MĐ ý mà :))
Con
Dung Dê là ấn tượng nhất . Đầu năm lớp 10 vào lớp nó đã tiếp thu bản chất mất dạy của mình . Ts , bg người ta hiền lành ngoan ngoãn thì nó vẫn nổi loạn như đúng rồi .
Kế đến là các con
vợ già của tôi ( xếp theo thứ tự ) :
Trang B , Thanh Thu , Lê Vân , Nguyễn Vân , Hằng , Bảo Anh . Mịa chúng nó , càng ngày càng xinh . Rồi tụi nó đi bồ bịch hết , bảo thằng già như mình ngồi im 1 chỗ đừng có đi lăng nhăng nữa ko tụi nó cắt ... :(( "Tụi mài nhớ đấy , ts cụ . Số vợ của t ko = 1/10 số bồ của chúng mài đâu . Sao bắt nạt t =(( . ỷ đông hiếp yếu thế hử >:P"
Còn 1 số
người thân yêu của tôi : Mẹ Hà Bê _ 1 người lúc nào cũng muốn gọi là Bê xinh =)) , Em yêu Nhung Bi _ xinh nhất lớp tôi , Ba P.Mai , Anh yêu Xíu béo ... Những người gắn bó vs tôi ko chỉ khi ở trường . Những người tôi luôn tôn trọng .Đặc biệt đó là đám bạn có chia tay thì tôi vẫn cứ gặp như thường . Cho nên chả nhớ nhung ji` cả :D
***
Chúa ơi, nhìn lại ko tin đc tôi đã viết dài thế này . Ngồi check lỗi chính tả toét cả mắt . Thêm nữa mắt hơi sưng vì khóc lóc đã đời bg có điều kiện để nghỉ ngơi rùi . Cám ơn A1 nhé ! Vì đã cho tôi tất cả ko thể quên , những điều dù ko đẹp cũng thuộc về kỉ niệm .